Dung dịch được đưa vào nồi cô đặc cuối (3) và được bơm vận chuyển dung dịch về các nồi cô đặc (2) và (1). Còn hơi đốt từ nồi hơi có nhiệt độ cao được đi vào nồi cô đặc đầu tiên (1) để đun sôi dung dịch.
Để tiết kiệm năng lượng ta cũng lấy hơi thứ bay lên ở nồi (1) làm hơi đốt cho nồi (2) và tiếp theo là nồi (3). Hơi thứ bay lên ở nồi cuối (3) cùng được đưa sang thiết bị ngưng tụ.
Vì áp suất nồi trước lớn hơn nồi sau, do đó dung dịch không tự chảy từ nồi cuối đến nồi đầu được mà ta phải dung bơm đưa dung dịch từ nồi cuối về nồi đầu. Nồng độ dung dịch tăng dần từ nồi cuối về nồi đầu và dung dịch được lấy ra ở nồi đầu có nồng độ theo yêu cầu.
Với hệ thống cô đặc ngược chiều thì nhiệt độ dung dịch trong các nồi giảm dần từ nồi đầu (1) tới nồi cuối (3) nhưng nồng độ dung dịch lại tăng dần từ nồi cuối (3) đến nồi đầu, do đó độ nhớt dung dịch thay đổi không đáng kể nên hệ số truyền nhiệt trong các nồi hầu như không đổi.
Cô đặc nhiều nồi ngược chiều thu được dung dịch có nồng độ cuối cao và nồi cô đặc cuối có lượng nước bay hơi nhỏ, do đó lượng nước sử dụng cho thiết bị ngưng tụ nhỏ;
Thế nhưng thiết bị này tốn nhiều năng lượng để vận chuyển chất lỏng đi từ nồi cuối đến nồi đầu./.
VnFT.net